Thứ Ba, 19 tháng 1, 2010

Glog - Xin đời hãy ngước nhìn !

Glog - Xin đời hãy ngước nhìn !

Giữa đường đời đầy sóng gió, đâu ai ngờ mình sẽ và sắp mắc những sai lầm mà khi nhận ra đã quá muộn màng.
 
>> Glog- Game và sự giải thoát
>> Glog - Từ game đến yêu, tôi đã sợ !!!
>> Glog - Con có lỗi với Cha nhiều 
 

Có ai dám nói cuộc đời mình chưa hề mắc những sai lầm không? Vậy tại sao lại phải nhìn người khác khi phạm sai lầm bằng ánh mắt kì thị và khinh khi để rồi từ đó không cho người ta cơ hội để...được làm lại cuộc đời.
alt

Bắt đầu từ đâu? Tôi cũng không biết là bắt đầu từ đâu. Chỉ biết khi tôi vừa sinh ra người đời đã gọi tôi bằng ba chữ...thằng con hoang. Tôi là kết quả của một cuộc tình mà xã hội này không chấp nhận, tôi đoán thế, nếu chấp nhận thì họ đã không gọi tôi là con hoang rồi. Ba tôi là ai tôi cũng chưa một lần được biết đến, mỗi lần hỏi mẹ, ánh mắt mẹ nhìn về nơi xa xăm và nói: - " ba con mất rồi". Và như thế tuổi thơ ngây của tôi trôi qua mà không biết cha của mình là ai, và rồi tôi cũng không cần biết là cha tôi đã mất chưa hay vẫn còn sống...ở một nơi nào đó với người đàn bà nào đó, không phải là mẹ tôi.
Thời tiểu học, rồi trung học, rồi ba năm cấp ba, tôi luôn là đề tài cho những đứa bạn trêu ghẹo. Hình như chuyện tôi là "đứa con hoang" lại làm cho chúng thích thú lắm hay sao đó. Những trận đánh nhau cũng không làm cho chúng thôi gọi tôi là "thằng con hoang". Những ngày đi học đối với những đứa trẻ khác là những chuỗi ngày đáng nhớ được tính bằng ngày tháng, nhưng đối với tôi được tính bằng nỗi buồn và nước mắt.
alt
Ảnh mang tính chất minh họa.

Vâng, đúng là như thế. Khi tôi tưởng chừng niềm vui không còn đến cùng tôi, khi thi rớt đại học. Tôi lao vào game online như để chôn vùi đi tất cả. Tôi muốn quên đi tất cả nỗi buồn, quên đi cảnh người mẹ gầy gò tội nghiệp của mình vẫn đang tảo tần buôn bán ngày đêm để nuôi mình ăn học. Thằng con bất hiếu là tôi đây, dù vẫn nhận thấy mẹ buồn và gầy yếu đi theo từng năm tháng vẫn có thể làm ngơ để tối ngày lao vào game. Cho đến một ngày, trái tim tôi chợt rung động và tôi đã yêu. Yêu một người mình chưa từng gặp mặt bao giờ. Một người đã gắn với tôi bao nhiêu kỉ niệm buồn vui trong thế giới ảo do game mang lại. Rồi gặp nhau ngoài đời, chúng tôi đã đến với nhau bằng tình yêu rất thật, ít nhất là đối với tôi tôi biết là rất thật vì tôi yêu cô ấy bằng cả tấm chân tình.

Nếu đến đó kết thúc thì cuộc tình này đẹp biết mấy. Nhưng ông trời đâu có chiều lòng một thằng con hoang bất hiếu. Một ngày kia, tôi được biết mình là mối tình thứ 2, trước tôi đã có một người khác. Được biết họ quen nhau trong những lần ăn chơi, người tôi yêu cũng là một tiểu thư con nhà giàu. Tôi chưa kịp tìm đến người đó, thi người đó đã đến tìm tôi trước. Ba mặt một lời, người con trai cao lớn nhìn rất đỗi giang hồ, với những hình xăm chi chít trên người. Cô ấy đã níu lấy cánh tay tôi, vậy là câu trả lời đã có. Cô ấy chọn tôi. Và dĩ nhiên người con trai kia cũng đâu dễ dàng chịu đi về, một con dao được lôi ra. Trong thoáng chốc đó, những phản xạ tự vệ của tôi khiến người kia bị chết bởi con dao của mình.
alt
Ảnh mang tính chất minh họa.

Tội ngộ sát được ghép cho tôi và những năm tháng đen tối chốn ngục tù gần như làm cho tôi tiêu tan đi tất cả hi vọng về ngày mai, về một tương lai hạnh phúc. Mặc cho những lời hứa hẹn chờ đợi, những lời nguyện thề,nhưng những ngày tháng sắp mãn hạn tù không còn thấy người ta đến thăm tôi. Suốt thời gian ngồi sau song sắt chỉ được một, hai lần đến thăm, còn lại là sự chờ đợi mỏi mòn của tôi trong vô vọng. Rồi ngày mãn hạn tù cũng đến, tôi trở về nhà, tôi muốn làm lại tất cả sau những chuỗi ngày tháng đen tối.

Nhưng...đời không cho tôi niềm vui để làm lại. Cô ấy đã lấy chồng...Phải rồi! Đâu ai điên khùng gì mà đi chờ đợi một thằng tù không có nghề nghiệp hay tương lai và nhất là chờ đợi một thằng con hoang. Hàng xóm, những người bên cạnh nhìn tôi bằng ánh mắt sợ sệt, nhìn vào những hình xăm tôi mang cùng với những ngày tháng ngồi sau song sắt. Họ như xa lánh hơn, càng lúc càng nhiều tiếng xì xầm to nhỏ như cố tình để cho "thằng giết người" mà họ đang nói nghe thấy.

Tôi buồn cho số phận của mình mà nào có ai hay biết. Mẹ vẫn còn đó, vẫn bên cạnh tôi như những ngày tôi còn bé thơ. Mẹ ơi, hãy cho con cơ hội để làm lại cuộc đời mình, để con trở thành một đứa con có hiếu? Cuộc đời ơi, xin đừng vùi dập tôi nữa, đừng nhìn tôi bằng ánh mắt kì thị và khinh bỉ? hãy nhìn nhận tôi trở lại kiếp con người Và hãy cho tôi cơ hội được làm người lương thiện.
Minh Tâm
(Xin được dấu địa chỉ email)


* Bài này do chính tay Lọ Mọ viết dựa theo tâm sự của một game thủ chia sẻ qua nick Yahoo tamsuloaichimbien_cr@yahoo.com This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it (thuộc mục tư vấn - hỗ trợ Glog). Hi vọng các bạn đọc và cùng nhau chia sẽ với một số phận con người. Yahoo Lọ Mọ luôn trực sẵn để lắng nghe các bạn tâm sự và thay các bạn diễn giải những tâm sự đó thành bài viết. Đồng thời Mọ tôi mong anh em game thủ luôn được cảm giác chia sẽ qua chuyên mục Glog hơn và hi vọng mình có thể trút vơi bớt đi những kỉ niệm buồn trong lòng các bạn đọc.

 

Comments 

 
#8 †Leo† 2010-01-19 19:24 đời là cái đinh Quote
 
 
#7 nguyen van ca duy 2010-01-18 23:32 mình rất thích TGHM Quote
 
 
#6 Heo 2010-01-18 05:17 ko có cha gọi là con hoang sao máy thằng đó cho no ăn đập là vừa Quote
 
 
#5 vancuongvns 2010-01-17 23:52 co^ gang' len anh troai Quote
 
 
#4 OSaviO 2010-01-17 21:14 cuộc đời phũ phàng là thế phải cố gắng để chứng minh rằng mình vẫn tồn tại trong xã hội này thật ko dễ chút nào Quote
 
 
#3 spooky-kun 2010-01-17 21:07 cam dong wa Quote
 
 
#2 Yuan 2010-01-17 18:46 Quote
 
 
#1 cloud 2010-01-17 18:18 xuc dong qua Quote
 
Theo game4v.vn 

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

» Cám ơn bạn đã ghé TiemNet.tk.
» Bạn có ý kiến thắc mắc hay bình luận gì về bài viết vui lòng viết nhận xét.
» Sử dụng Bộ Gõ Tiếng Việt Online này nếu máy chưa có sẵn bộ gõ.
» Bấm vào nút "Đăng ký qua email" bên dưới để theo dõi bài này

Related Posts with Thumbnails