Teen chán sống vì quá say game online | ||
Bị bố nhốt trong nhà, không cho chơi game online, Hưng đã uống hết lọ thuốc ngủ của mẹ để tự sát. Rất may, có người phát hiện sớm, Hưng được cứu sống nhưng sau đó lúc nào cũng ngơ ngẩn vì nhớ "Võ lâm truyền kỳ".
Từ đó, anh bắt đầu thực hiện chính sách quản lý con gắt gao: Hưng không được cho bất cứ khoản tiền nào. Tiền học phí, gửi xe tháng được bố mang đến tận trường đóng, các dụng cụ học tập Hưng nói cần mua bố cũng đi sắm cho. Nếu phải học thêm buổi chiều, trưa Hưng phải đạp xe về nhà ăn cơm chứ không được ở lại trường luôn như trước. Ngoài giờ học, Hưng không được đi đâu. Thế nhưng, mọi cách đều chẳng ăn thua. Hưng lại trốn học ra quán net, còn tiền ở đâu ra thì không ai biết. Vợ chồng anh Hà càng lo lắng hơn khi thấy con ngày càng gầy gò, ăn uống thất thường, chẳng để ý gì đến lời bố mẹ, mặt mũi lúc nào cũng thất thần. Khi con bị đuổi học vì bỏ tiết quá nhiều, không thi, anh Hà quyết định nhốt con trong nhà, không cho ra ngoài nữa. Hưng đã dọa bố mẹ sẽ tự tử nếu không được chơi game, nhưng anh Hà vẫn cương quyết. Và cuối cùng, Hưng uống thuốc tự vẫn thật. Tiến sĩ Bùi Quang Huy, chủ nhiệm khoa Tâm thần, Bệnh viện 103, Hà Đông, Hà Nội, cho biết, mỗi tháng, khoa tiếp nhận hàng chục trẻ nghiện game online, cháu nào cũng gày gò, thân hình chỉ còn da bọc xương. Có nhiều em mê game đến mức khi bị cấm đoán đã dọa tự tử hay tự tử thật như trường hợp cháu Hưng. Theo bác sĩ Huy, nghiện game online là một dạng đặc biệt của bệnh trầm cảm. Tuy nhiên, đa số phụ huynh có con mắc chứng này đều cho là con hư nên cố gắng tìm cách cấm đoán hay cải tạo mà không hề nghĩ đến việc cần phải chữa bệnh cho trẻ. "Khi nghiện game online, trẻ mất hết hứng thú với các sở thích khác. Trẻ trở nên vô cùng chậm chạp, lười nhác trong các hoạt động khác và luôn tỏ ra uể oải, mệt mỏi. Đa số trẻ thường chơi đến quên ăn, quên ngủ nên sút cân nhanh chóng", bác sĩ Huy giải thích. Ông cho biết, các trẻ nghiện game online thường là vị thành niên, chủ yếu là các em trai. Bệnh nhân lớn tuổi nhất mắc chứng này từng điều trị tại khoa là chàng sinh viên 28 tuổi. Theo lời bác sĩ, anh chàng này đã học tới 10 năm tại Đại học Bách Khoa nhưng vẫn ở năm thứ nhất. Vì quá mê chơi game online, anh này đi học rồi lại bỏ, sau đó được gia đình xin bảo lưu, học lại, rồi bỏ tiếp, mê mải với "Chinh đồ". Mới đây, người nhà phải đưa anh vào khoa tâm thần nhờ cai nghiện vì con họ không còn tha thiết bất cứ việc gì ngoài game, lúc ngủ cũng vẫn mơ sảng đòi đi "đánh". Không chỉ có các teen nam, nhiều thiếu nữ cũng trở thành tín đồ cuồng si của game. Văn phòng thám tử Hoàng Nhân (phố Nguyễn Phúc Lai, Hà Nội) cho biết, họ đã nhiều lần được nhờ tìm con - những trẻ mê game rồi theo bạn bè bỏ nhà "dạt" vào quán net cả tuần. Trường hợp gần đây nhất là một cô bé mới 16 tuổi. Khi phát hiện cô con gái vốn ngoan hiền đang học lớp 11 hay trốn học theo bạn đi chơi game online, bị đuổi học, chị Hoa (Cầu Giấy, Hà Nội) đã rất sốc. Sau nhiều lần phân tích, giảng giải và cả dọa dẫm, mắng mỏ con mà vẫn chẳng có tác dụng, chị tuyên bố không cho cô bé đi đâu nữa. Thế nhưng, trong lúc bố mẹ đi làm, cô bé đã lừa người giúp việc rồi bỏ trốn ra ngoài và mấy ngày liền không về nhà. Lo lắng, sợ con làm liều, chị Hoa đã nhờ thám tử tìm giúp. Sau gần một tuần lần tìm nhiều manh mối, bằng nghiệp vụ đặc biệt, các thám tử đã tìm thấy cô bé trong một quán net ở cách nhà 5km. Em đã ngồi lỳ chơi game suốt 30 giờ, chỉ uống một cốc sữa tại quán. Khi bố mẹ đến đón, cô bé người hốc hác, mặt thất thần, miệng vẫn lảm nhảm nói về trò chơi của mình, không còn nhận ra bố mẹ nữa. Tiến sĩ Đỗ Quang Huy cho rằng, không như nhiều phụ huynh nghĩ rằng chỉ những trẻ học kém, ít được quan tâm thì mới nghiện game mà bất kỳ trẻ nào, nhất là những em có điều kiện tiếp xúc thường xuyên với internet đều có thể mắc bệnh. Tất nhiên, những em ở xa gia đình, chán học, bố mẹ không quan tâm thì có nhiều điều kiện để bị lôi kéo vào các trò chơi này và dễ sinh nghiện hơn. Theo ông, điều quan trọng nhất là bố mẹ phải phát hiện sớm để chữa trị cho con kịp thời. Cần để ý ngay những dấu hiệu đầu tiên cho thấy trẻ nghiện game là: kết quả học tập giảm sút, thay đổi tính tình, dễ cáu gắt, mất ngủ, ăn uống thất thường, sút cân, tiêu tiền không có lý do chính đáng, tiếp xúc mới máy tính quá 2 giờ mỗi ngày... Ông cho biết, nhiều ông bố bà mẹ đã tự "cai" cho con bằng cách nhốt con lại, không cho tiếp xúc với bên ngoài hay gửi con đến các lớp cai nghiện game với những khóa học như trải nghiệm cuộc sống trong nhà chùa hay vào quân ngũ... để trẻ đoạn tuyệt khỏi trò chơi nguy hiểm này. Tuy nhiên, đó chỉ là cách để cắt ngang "cơn nghiện", trẻ vẫn có thể tái nghiện. Theo ông, muốn điều trị tận gốc, cần phải dựa trên cơ sở điều trị trầm cảm bằng thuốc (thuốc chống trầm cảm kết hợp thuốc chỉnh khí sắc) và liệu pháp nhận thức. Quá trình chữa trị này khá đơn giản, nhưng khoảng 4-8 tuần mới có kết quả. Tuy nhiên, cắt cơn nghiện chỉ là bước đầu, việc quan trọng hơn là củng cố để trẻ không nghiện lại, tối thiểu phải kéo dài thêm một năm. Đa số các trường hợp nặng phải củng cố trong 5-7 năm, khi trẻ đã trưởng thành, không còn đi học. "Sai lầm của đa số bệnh nhân và người nhà là thường bỏ thuốc quá sớm, khiến trẻ tái phát, sau đó, lại cho rằng quá trình điều trị không hiệu quả nên không cho trẻ chữa tiếp", ông Huy nói. Ông cho biết, trong quá trình này, các hoạt động thể dục thể thao, ngoại khóa rất quan trọng. Vì thế, bố mẹ cần luôn quan tâm, theo sát từng bước tiến của con, tạo điều kiện cho các em tham gia các hoạt động thể chất, hoạt động xã hội lành mạnh, phù hợp với lứa tuổi |
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm Sự Games Thủ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm Sự Games Thủ. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, 20 tháng 1, 2010
Tâm Sự Games Thủ
Teen chán sống vì quá say game online
Thứ Ba, 19 tháng 1, 2010
Tâm Sự Games Thủ
Glog - Lời tỏ tình bắng...súng !
Glog - Lời tỏ tình bắng...súng !
360° Game - Glog |
Không biết các bạn đến với tình yêu mình ra sao? Nhưng mình quen đuợc bạn trai mình từ một game đuợc coi là "sặc mùi chết chóc". >> Glog - Không có gì là không thể >> Glog - Điều tôi thấy ?! Ngày hôm nay, mình thật bất ngờ khi nhận đuợc lời tỏ tình của nguời ta. Dù đang ngồi truớc màn hình máy tính nhưng lòng mình cũng không ngừng trào dâng niềm sung suớng. Mình muốn chia sẽ với các bạn thông qua phần Glog này ^+^ . Đây là một trong những bài thơ mà nguời đó làm để tặng mình nè: Tình cờ quen trong một màn Đột Kích, Ai biết đuợc chữ tình đến tìm anh. Rút chốt lựu đạn sợ em bị dính, Chốn sa truờng lại sợ bắn nhầm em... (_ _") Em bắn anh, ồ thì "em dzui quá" ^.^ Giết em rồi...! "thấy ghét đồ xấu xa" =.= "Sao không qua cùng phe mình cùng bắn?" "Hum ! Khác phe, anh khỏi bắn em lời...!" ^.^ Mình vẫn nhớ cái lần đầu tiên ấy, cái lần mà mình gặp anh ấy. Mình đăng nhập vào Đột Kích với hình dạng của một nhân vật nam, vì không thích nạp Vcoin để mua nhân vật nữ. Cũng nhờ thế mà mình và anh ấy đã có những kỉ niệm đáng nhớ trong lần đầu tiên gặp nhau. Đập vào những suy nghĩ đầu tiên của mình là một tên con trai thô tục. Cứ mỗi lần bị mình bắn chết thì:-@ #* !! *&^^# - - Hai chữ "mày tao" nghe hơi ác cảm một chút, nhưng đúng rồi ! Vì họ cứ nghĩ game này sẽ không có con gái chơi. Cứ thế, anh ấy vừa bắn chết phe mình thì quay sang bị mình giết. Anh ấy lại trào "văn hóa tục" của mình: --@ #* !! *&^^# - - Cho đến ván thứ hai, anh ấy chợt lên tiếng truớc: - Ken ui ! - Ui ! - - - Mày.. mày...ặc, em là con gái hả ? Từ "mày" sang "em" ngọt sớt, mình bắt đầu cảm thấy anh chàng này thú vị và những ván đấu sau đó mình và anh ấy không tập trung bắn chỉ đứng nói chuyện với nhau. Mà có bắn, thì anh ấy cũng cầm dao chạy đến cho mình cầm súng từ từ mà "headshot". Thời gian trong Đột Kích đã đưa chúng tôi đến gần nhau. Một lần nọ, anh ấy bắn cùng bạn ở map Tàu Chở Hàng, mình thì vào phe đối địch và liên tục bị giết mà không biết vì sao chết. Mình nghĩ chắc bạn anh ấy hack: - Bạn anh nó chơi xấu, chơi hack kìa - Anh thề, anh hứa, anh bảo đảm, nó không hack ! - Vậy sao em chết liên tục..mà không thấy bạn anh đâu ? - Nó bắn lén giỏi lắm, em cứ nhìn lên thùng hàng cao hay coi duới cống là thấy nó à Lúc này thì, bạn anh ấy lên tiếng: - Sặc ! thằng bán đứng bạn bè, làm lộ mánh anh em...! Quả nhiên thế, mình canh vào những góc ấy và bạn anh ấy bắt đầu "lên dĩa". Anh ấy cứ luôn miệng: - Anh không bắn em đâu, em thấy anh thì đừng bắn để anh giết thằng bồ em rồi bắn Còn bạn anh ấy thì: - - Nhẹ tay với phụ nữ mày ơi Nhiều và rất nhiều kỉ niệm nữa. Nhớ lúc 2 đứa tạo phòng, chỉ có mình và anh ấy để anh ấy chỉ cho mình bunny. Mình cố nhảy lên, trong khi anh ấy cứ rút lựu đạn ném vào mình. Rồi rút súng lục ra: - Để anh thử một viên lục mất bao nhiêu máu? "headshot" Mình gào lên: - Ngày qua ngày thời gian trôi nhanh và không chờ đợi ai cả, nhưng nó làm cho con tim của những nguời đang yêu tạo nên những phút giây thăng hoa khi đến bên nhau. Đến hôm nay, mình và anh ấy tạo phòng ở map Tàu Chở Hàng, nơi mình và anh ấy lần đầu gặp nhau. Một phát súng...tung đầu mình, anh ấy chạy đến bên xác mình, trong phút giây chờ mình hồi sinh thì... - Anh yêu em ! Làm bạn gái của anh... em nhé ! Con tim rạo rực, mình chờ mong câu này từ anh ấy lâu rồi. Từ những đêm sau giờ Đột Kích, qua yahoo đã đưa mình và anh ấy đến gần nhau hơn. Game "sặc mùi chết chóc" nhưng vẫn mang lại cho chúng ta một mối tình lãng mạn. Mình xin chia sẽ hạnh phúc này đến với những nguời đang đọc Glog, chúc mọi nguời có được những ngày tháng hạnh phúc từ game mình đang chơi. Ken (Game thủ CrossFire) |
Tâm Sự Games Thủ
Glog - Không có gì là không thể
Glog - Không có gì là không thể
Khi vấp ngã, hay rơi xuống hố sâu của sự tuyệt vọng, con người thường hay trách trời không có mắt, hay hận cuộc đời này. Nhưng bên cạnh đó, cũng có những người có ý chí và nghị lực vươn lên số phận để có được hạnh phúc. >> Glog - Thư tình mùa đông >> Glog - Cờ không kéo, Kèn trống im lìm ! Lạc Lối - Lil' Knight, Eddy Việt, Cá Chép Những sóng gió trong cuộc đời làm cho tôi gần như đầu hàng với số phận. Những vấp ngã, những nổi đau đầu đời làm tắt đi những hi vọng trong tôi. Đó cũng chính là những nguyên nhân khởi đầu của cho cuộc hành trình của một game thủ như tôi. Cho đến khi tôi gặp được người đó, người đã làm cho tôi thay đổi cách suy nghĩ và cách nhịn nhận của một cuộc đời, một số phận con người. Khởi đầu của câu chuyện, của sự giác ngộ đó, xuất phát từ một tụ điểm internet ngay Ngã ba Âu Cơ - Lê Ngã. Ảnh mang tính chất minh họa. Tiệm net là cơ ngơi chung của một cặp cựu chiến binh...Cả hai người thì chỉ còn một người còn lành lặng, người còn lại đã để mất một tay trong công cuộc chiến đấu bảo vệ tổ quốc. Sau nhiều ngày "đóng đô" ở tiệm, tôi biết được, chú ấy tên là Bình...Nhìn cánh tay của chú ấy, tôi liên tưởng đến những ngày tháng mà nước Việt của chúng ta đang chìm trong khói lửa của chiến tranh, những người con đất Việt đã đứng lên hi sinh tính mạng, thể xác để đem về cho dân tộc được tự do, độc lập. Có gì đặc biệt ở người này? Bắt đầu từ khi tại tụ điểm net này rộn rã với những phong trào của các game thủ Đột Kích, tôi cũng thế, cũng bị cuốn hút vào thể loại game trực tuyến bắn súng góc nhìn người thứ nhất này. Người thương binh ấy cũng vậy, tạo hẳn cho mình một tài khoản Đột Kích, nhưng nhìn cánh tay trái bị cụt đến tận trỏ thì ai cũng lắc đầu ngán ngẩm, cho là chuyện không tưởng, mất đi 1 tay thì làm sao mà bắn Đột Kích kia chứ? Có người còn cười mà nói:"Thôi! chú làm cổ động viên cho tụi con bắn được rồi". Người thương binh ấy vẫn không bỏ cuộc, vẫn bước vào thế giới của Đột Kích, dường như để tìm lại cho mình cái cảm giác năm xưa, khi sát cánh cùng đồng đội chiến đấu bảo vệ tổ quốc ! Không lâu lắm, khoảng chừng nửa tháng sau, khi tôi quay lại tiệm nét đó. Người thương binh ấy đã trở thành một xạ thủ Đột Kích không thua gì những game thủ có đầy đủ...tứ chi. Thật xúc động khi nhìn cái tay bị cụt của chú, lướt thoăn thoắt trên những nút A,W,S,D, space và Ctr để di chuyển nhân vật, những cái click chuột mang lại những tiếng "heashot", "double kill"...Làm cho những người có mặt trong phòng net phải nhìn chú bằng một ánh mắt thán phục. Làm cho họ phải thay đổi cách suy nghĩ của mình, những người đã từng cười nhạo chú. Điều đó cũng làm cho tôi thêm khâm phục về khả năng của một con người. Nhất là khi con người luôn tạo ra những chuyện bất ngờ từ những khả năng đôi khi có thể là không tưởng. Ảnh mang tính chất minh họa. Từ hình ảnh người thương binh già đó, tôi chợt nhìn lại chính mình. Nhìn lại những mất mát, những tổn thất về tinh thần của mình so với những hi sinh cho tổ quốc của người thương binh đó là vô cùng nhỏ nhoi. Vậy tại sao tôi phải sống từng ngày trong buồn và tuyệt vọng chứ? Sống cần phải có những khao khát vươn lên. Sống phải có cảm giác thèm sống và phải cảm nhận được mình đang được sống và có ích cho xã hội. Qua câu chuyện về người thương binh già đó đã trở thành bài học đáng quí cho tôi, có lẽ nó sẽ theo tôi mãi mãi để tồn tại trên cõi đời này. Đúng vậy, không gì là không thể ! blackbullet0 (Game thủ Đột Kích) |
Tâm Sự Games Thủ
Glog - Mất em...tôi lạc bước vào game
Glog - Mất em...tôi lạc bước vào game
|
Bỏ quên đời trong làn khói thuốc, hủy ngày mai trong giấc mộng online. >> Glog - Không có gì là không thể >> Glog - Điều tôi thấy ?! >> Glog - Sau cơn mưa trời lại sáng Love You And Love Me - MU Việt Nam. Rất nhiều bài viết đã xuất hiện trên Glog của Game4V từ rất nhiều game thủ. Tôi cảm thấy duờng như con đuờng đến với game của tất cả game thủ chúng ta đều có rất nhiều điểm giống nhau. Nhân đây, tôi cũng muốn chia sẽ những tâm sự của mình đến tất cả anh em. Vâng! Tôi cũng là một game thủ như các bạn, truớc khi đến với game cũng nếm trải không ít cay đắng do cuộc đời này mang lại. Điều đầu tiên khi viết những dòng này, tôi nhớ đến mối tình đầu của mình. tôi cũng như các bạn, cũng biết yêu, biết ghét, biết giận hờn và...biết buồn. Mối tình đầu của tôi là một mối tình thời áo trắng, từ cái thưở còn rất bỡ ngỡ và quá đỗi thơ ngây trong chuyện tình cảm. Để rồi theo dòng đời đẩy đưa, số phận thật khắc nghiệt cho cuộc tình ấy. Nguời yêu của tôi đã mãi mãi rời xa. Cô ấy đã ngủ say, một giấc ngủ không có ngày tỉnh giấc. Tôi vẫn còn nhớ cái ngày mà mình ngồi truớc mộ nguời ta hàng giờ. Hát lại cho nguời ta bài hát mà ngày xưa tôi vẫn thuờng gọi điện hát để ru nguời ta ngủ. Nhưng lần này thì khác, lần cuối cùng...là lần cuối cùng tôi hát, không biết nguời ta có nghe đuợc không, hay đã buớc vào cõi vĩnh hằng kia. Giọt nuớc mắt lăn dài trên mắt...vì biết rằng tôi đã mất nguời ta kể từ đây. Và rồi tôi đến với game từ đó, bỏ quên những chuỗi ngày dài chìm đắm trong đau khổ. Quên đi những cơn say mà khi tỉnh giấc con tim mình càng đau hơn. Đến với game, với hi vọng tim mình sẽ bớt đau và không còn những đêm khóc trong mơ, những đêm mà tôi đã gọi tên nguời ta trong giấc ngủ khi lệ uớt bờ mi. Vạn nguời quen biết mấy nguời thân, trong những nguời thân đó thì ai mới là kẻ tri kỷ, bạn tri âm! Cái thời gian mà tôi chỉ biết chìm đắm trong cơn say, lao mình vào thế giới ảo để chôn vùi đi mối tình đầu của mình đã khiến những nguời xung quanh nhìn mình bằng một ánh mắt khác...Hình như họ xem tôi như một con quái vật hay là một hồn ma, khi xóm làng chìm vào giấc ngủ vẫn chỉ còn một mình tôi "chong đèn" cày game. Một nguời hiểu mình cũng không có. Việc học hành cũng giảm sút từ đó, chàng sinh viên khoa Kinh tế hai năm liền nhận học bổng nay còn đâu? Thay vào đó là mọt học sinh mà nguời ta gọi là "cá biệt", suốt ngày cúp học chơi game. Bạn bè cũng vì thế mà từ từ xa lánh. Tôi vẫn tiếp tục cuộc sống của mình như vậy cho đến khi...cho đến khi, thế giới game online đã mang lại cho tôi những nguời bạn thực thụ, họ đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi tiếp tục cất buớc trên đuờng đời. Để rồi ngày hôm nay tôi đã thay đổi, lột xác thành một Lọ Mọ vui vẻ, mang lại cho các bạn những nụ cuời đầy !!! Niềm vui của Lọ Mọ bây giờ là đuợc đọc những coments phản hồi từ bài viết của mình. Niềm vui mà nguời khác xem chừng là nhỏ nhoi, nhưng với Lọ Mọ thì nó thật sự lớn và có ý nghĩa. Lọ Mọ mong muốn đuợc có thêm nhiều anh em bạn bè, những nguời bạn thực thụ...Cuối cùng Lọ Mọ chúc cho anh em game thủ luôn tìm được niềm vui trên con đuờng của mình. Và Lọ Mọ cũng mong nhiều anh em gửi tâm sự của mình về hộp thư của Game4V để chia sẽ với anh em bạn bè thông qua chuyên mục Glog này ^.^ Lọ Mọ |
Tâm Sự Games Thủ
Glog- Game và sự giải thoát
Glog- Game và sự giải thoát
|
Lần này ban biên tập Game4V xin gửi đến các bạn đọc bài tâm sự rất thật của game thủ Đình Công. Đồng thời mong sẽ có nhiều sự chia sẻ từ phía bạn đọc hơn nữa đến chuyên mục mục Glog. >> Glog - Con có lỗi với Cha nhiều >> Glog - Mẹ ơi...con ghét Mẹ ! Biết nói sao nhỉ, tôi - một đứa con ngoan trò giỏi, chưa bao giờ để cha mẹ và thầy cô lo lắng, phiền muộn về chuyện học hành cũng như chuyện chơi bời lêu lổng. Từ năm lớp 1 đến lớp 9 tôi luôn là học sinh giỏi của trường của lớp, cha mẹ thương yêu chiều chuộng, thầy cô hết mực quan tâm, ưu ái, có thể nói khi đó tôi muốn gì được nấy. Tôi sinh ra tại một vùng quê nghèo xứ Kinh Bắc, một ngôi làng nhỏ với đồng lúa xanh bát ngát và những con người thật thà chân chất. Cũng như bao gia đình nông thôn khác, nhà tôi nghèo, bữa cơm gia đình chỉ có rau và tôm tép do chị gái tôi ra ngoài đồng ruộng bắt về. Cha tôi làm nghề mộc ở nhà, quanh năm đục đục đẽo đẽo, mẹ tôi thì đi làm thuê cho ngôi làng kế bên, cũng vất vả cực khổ vô cùng, nhưng bao nhiêu tiền kiếm ra được cha mẹ tôi để dành cho 3 anh em chúng tôi ăn học hết. Có lẽ cũng vì sự vất vả cực khổ của cha mẹ tôi như vậy mà 3 anh em chúng tôi ai cũng chăm ngoan học giỏi. Và rồi đến lúc anh trai tôi vào đại học, công việc ở nhà của cha mẹ tôi không thể đủ nuôi 3 anh em tôi đi học, vậy là cha mẹ tôi, tôi và chị gái tôi mang theo đồ đạc và công cụ di chuyển vào Đà Nẵng để tìm kiếm kế sinh nhai mới. Câu chuyện bắt đầu từ đây... Ảnh mang tính chất minh họa. Tôi, một đứa nhà quê khờ khạo bước chân vào chốn phồn hoa nơi thành thị với biết bao điều bỡ ngỡ, lạ lẫm. Những năm cấp 3 tôi học tại trường Hermann Gmeiner Đà Nẵng, chính nơi đây đã thay đổi cuộc đời tôi. Từ đứa con ngoan trò giỏi, trước sự rủ rê của bạn bè tôi đã chìm đắm trong thế giới game online không biết ngày đêm. Vẫn luôn tin tưởng vào đứa con ngoan của mình, mỗi khi tôi nói dối cha mẹ để xin tiền đi chơi game, cha mẹ tôi đều cố gắng móc túi mình ra để đưa cho đứa "con ngoan" này lấy tiền "đóng học". Cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra, cuối cùng thì cha mẹ tôi cũng phát hiện ra, lúc đó cha mẹ tôi đã rất đau lòng và trách mắng tôi rất nhiều nhưng tôi vẫn cứ đam mê không chịu bỏ game. Để rồi đến khi biết tôi mải chơi game mà không nộp hồ sơ thi đại học, mẹ tôi đã nằm ốm nửa tháng trời. Dường như sự cuốn hút của game online rất lớn, đến lúc này tôi vẫn chưa chịu tỉnh. Ảnh nh mang tính chất minh họa. Và bây giờ, sau 2 năm kể từ ngày bỏ thi đại học đó, tôi bước chân vào trường Cao đăng nghề Đà Nẵng với hành trang là nhân vật Thanh Vân Môn cấp 150 trong game Tru Tiên, kiến thức hụt, giao tiếp kém, tôi chẳng có gì khi bước chân vào trường. Có lẽ trường học đối với tôi là một thứ gì đó không thể thiếu, chính trường học lại làm thay đổi con người tôi một lần nữa. Tại đây tôi đã gặp em, người con gái đã đưa tôi từ cái bóng game online trở về với thực tại. Em cũng giống tôi, cũng là một đứa con ngoan trò giỏi, vì chuyện yêu đương mà thi trượt đại học, và sau 2 năm từ ngày trượt đại học đó, em tới học duới mái trường Cao đẳng nghề này. Được biết vì chuyện thi trượt đại học đó mà em đã bị trách mắng rất nhiều, có lẽ mấy tháng trời. Khi mới gặp nhau, chúng tôi rất vui vẻ, cười cười nói nói, thản nhiên như những người bạn bè thân thiết. Sau một thời gian gần gũi, tôi đã có tình cảm với em, một ngày không gặp em lòng tôi thấy trống trải, nhớ nhung. Tại nơi trường học này, tôi đã cố gắng học hành để mong sao có thể ngày ngày giúp đỡ gần gũi em. Còn em, có lẽ vì sự trách mắng của cha mẹ mà dường như em đã không còn để ý gì tới những tình cảm của tôi dành cho em, em chỉ chuyên tâm vào việc học hành. Hoặc giả em đã có một người để thương nhớ chứ không phải là tôi. Giờ đây không biết vì lí do gì mà giữa em và tôi luôn có một khoảng cách không thể nói thành lời, chúng tôi đã không còn gần gũi như xưa được nữa. Nhưng dù sao em cũng là người đã kéo tôi bước ra khỏi bóng tối của game online, tôi cám ơn em. Nếu em có dịp đọc được bài này, chỉ mong em hiểu được tấm lòng tôi. Chúc em hạnh phúc và thành công trong học tập. Đình Công ( hdcong89@gmail.com This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it ) * Phòng biên tập Game4v rất mong nhiều bạn sẽ gửi bài viết tâm sự của mình về chuyên mục Glog của Game4V theo địa chỉ phongbientap@game4v.vn This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it . Nếu bạn nào không thể diễn đạt tâm sự mình bằng bài viết, thì hãy liên lạc với yahoo tamsuloaichimbien_cr@yahoo.com This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it , sẽ có người nói thay cho những tâm sự của các bạn. Chúc anh em game thủ luôn vui vẻ và hạnh phúc. |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Comments
- Anh yêu em ! Làm bạn gái của anh… em nhé ! Quote
với lại cái bài thơ í tiếu thiệt Quote
Chú cứ thế, cứ đá xoáy đâm chọc vào chuyện tình cảm của người khác. Hay chú bị nhiều "em"