Glog - Không có gì là không thể
Khi vấp ngã, hay rơi xuống hố sâu của sự tuyệt vọng, con người thường hay trách trời không có mắt, hay hận cuộc đời này. Nhưng bên cạnh đó, cũng có những người có ý chí và nghị lực vươn lên số phận để có được hạnh phúc. >> Glog - Thư tình mùa đông >> Glog - Cờ không kéo, Kèn trống im lìm ! Lạc Lối - Lil' Knight, Eddy Việt, Cá Chép Những sóng gió trong cuộc đời làm cho tôi gần như đầu hàng với số phận. Những vấp ngã, những nổi đau đầu đời làm tắt đi những hi vọng trong tôi. Đó cũng chính là những nguyên nhân khởi đầu của cho cuộc hành trình của một game thủ như tôi. Cho đến khi tôi gặp được người đó, người đã làm cho tôi thay đổi cách suy nghĩ và cách nhịn nhận của một cuộc đời, một số phận con người. Khởi đầu của câu chuyện, của sự giác ngộ đó, xuất phát từ một tụ điểm internet ngay Ngã ba Âu Cơ - Lê Ngã. Ảnh mang tính chất minh họa. Tiệm net là cơ ngơi chung của một cặp cựu chiến binh...Cả hai người thì chỉ còn một người còn lành lặng, người còn lại đã để mất một tay trong công cuộc chiến đấu bảo vệ tổ quốc. Sau nhiều ngày "đóng đô" ở tiệm, tôi biết được, chú ấy tên là Bình...Nhìn cánh tay của chú ấy, tôi liên tưởng đến những ngày tháng mà nước Việt của chúng ta đang chìm trong khói lửa của chiến tranh, những người con đất Việt đã đứng lên hi sinh tính mạng, thể xác để đem về cho dân tộc được tự do, độc lập. Có gì đặc biệt ở người này? Bắt đầu từ khi tại tụ điểm net này rộn rã với những phong trào của các game thủ Đột Kích, tôi cũng thế, cũng bị cuốn hút vào thể loại game trực tuyến bắn súng góc nhìn người thứ nhất này. Người thương binh ấy cũng vậy, tạo hẳn cho mình một tài khoản Đột Kích, nhưng nhìn cánh tay trái bị cụt đến tận trỏ thì ai cũng lắc đầu ngán ngẩm, cho là chuyện không tưởng, mất đi 1 tay thì làm sao mà bắn Đột Kích kia chứ? Có người còn cười mà nói:"Thôi! chú làm cổ động viên cho tụi con bắn được rồi". Người thương binh ấy vẫn không bỏ cuộc, vẫn bước vào thế giới của Đột Kích, dường như để tìm lại cho mình cái cảm giác năm xưa, khi sát cánh cùng đồng đội chiến đấu bảo vệ tổ quốc ! Không lâu lắm, khoảng chừng nửa tháng sau, khi tôi quay lại tiệm nét đó. Người thương binh ấy đã trở thành một xạ thủ Đột Kích không thua gì những game thủ có đầy đủ...tứ chi. Thật xúc động khi nhìn cái tay bị cụt của chú, lướt thoăn thoắt trên những nút A,W,S,D, space và Ctr để di chuyển nhân vật, những cái click chuột mang lại những tiếng "heashot", "double kill"...Làm cho những người có mặt trong phòng net phải nhìn chú bằng một ánh mắt thán phục. Làm cho họ phải thay đổi cách suy nghĩ của mình, những người đã từng cười nhạo chú. Điều đó cũng làm cho tôi thêm khâm phục về khả năng của một con người. Nhất là khi con người luôn tạo ra những chuyện bất ngờ từ những khả năng đôi khi có thể là không tưởng. Ảnh mang tính chất minh họa. Từ hình ảnh người thương binh già đó, tôi chợt nhìn lại chính mình. Nhìn lại những mất mát, những tổn thất về tinh thần của mình so với những hi sinh cho tổ quốc của người thương binh đó là vô cùng nhỏ nhoi. Vậy tại sao tôi phải sống từng ngày trong buồn và tuyệt vọng chứ? Sống cần phải có những khao khát vươn lên. Sống phải có cảm giác thèm sống và phải cảm nhận được mình đang được sống và có ích cho xã hội. Qua câu chuyện về người thương binh già đó đã trở thành bài học đáng quí cho tôi, có lẽ nó sẽ theo tôi mãi mãi để tồn tại trên cõi đời này. Đúng vậy, không gì là không thể ! blackbullet0 (Game thủ Đột Kích) |
0 nhận xét:
Đăng nhận xét
» Cám ơn bạn đã ghé TiemNet.tk.
» Bạn có ý kiến thắc mắc hay bình luận gì về bài viết vui lòng viết nhận xét.
» Sử dụng Bộ Gõ Tiếng Việt Online này nếu máy chưa có sẵn bộ gõ.
» Bấm vào nút "Đăng ký qua email" bên dưới để theo dõi bài này